Thế Hôn
Chương 298: Thúc tẩu

“Đừng như vậy.” Lục Luân mỉm cười nhìn Lâm Cẩn Dung,
nói: “Muội đừng nghĩ tới người xấu gì, cho rằng ta bị người xấu lừa gạt, hoặc
là giao đồ bậy bạ.”

Bị hắn nhìn thấu tâm tư, Lâm Cẩn Dung cũng không có gì
ngượng ngùng, kiềm chế lo lắng mà mỉm cười: “Kia có là cái gì, cố nhiên loại
tình huống mà huynh nói trên đời không phải không có, nhưng hầu như chỉ là lời
bên miệng, kỳ thật chân chính được bao nhiêu? Khả ngộ không thể cầu. Tính tình
của huynh từ trước đến nay là hiệp khách trượng nghĩa, dễ mềm lòng, khó tránh
khỏi bị người lừa gạt, ta liền nghĩ như vậy, có gì mà không đúng.”

Kiếp trước Lục Luân chính là kết giao với người không
nên kết giao, khi về nhà vội vã chịu tang Lục lão ông mà bị thiệt mạng. Nàng
không muốn hắn lui tới với những người đó, nàng vốn tưởng rằng, đem hắn đưa đến
Thái Minh phủ đọc sách, là có thể tránh được những người đó. Nhưng nghe ý tứ
này của hắn, dường như vẫn bị mê hoặc vậy. Bảo nàng sao không vội?

“Ta lớn hơn muội mà, A Dung, muội kỳ thật mới là người
dễ dàng bị lừa nhất.” Lục Luân cười cười, giống như đại ca định giơ tay lên xoa
đầu Lâm Cẩn Dung, giơ lên lại bật cười, thả xuống, thản nhiên nói: “Nay mọi
người đều cao lớn hơn, nam nữ khác biệt, muội lại là tẩu tử của ta, tại sao ta
đột nhiên lại nhớ tới ngày bé hay trêu cợt muội vậy nhỉ?”

Lâm Cẩn Dung thích nhất chính là vẻ thản nhiên hào
phóng này của Lục Luân, liền trừng mắt hắn lên án nói: “Huynh còn dám nói, ngày
bé huynh thường xuyên bắt nạt ta, không phải giẫm vào váy ta thì gõ đầu ta,
bằng không chính là trốn ở trên cây, chờ ta đứng ở dưới tàng cây thì lại thả
sâu vào đầu ta. Ta khi đó thành thật, nếu không có Lệ Chi che chở ta, không
biết sẽ chịu mệt bao nhiêu đây.”

Lục Luân có chút ngượng ngùng sờ sờ đầu: “Đối với muội
ta cũng thường xuyên giúp đỡ mà, muội đã quên sao? Lâm Ngũ cùng cặp song sinh
bắt nạt muội, ta không phải cũng thả sâu vào điểm tâm của các nàng sao, cũng
mắng các nàng mà?”

Lâm Cẩn Dung trong lòng ấm áp: “Đúng, huynh vẫn đối
đãi với ta vô cùng tốt.” Cho nên nàng càng không nỡ để hắn gặp chuyện không
may, hy vọng hắn cả đời bình an trôi chảy.

Lục Luân có chút cảm thán, trầm mặc hồi lâu, thấp
giọng nói: “Đáng tiếc, sau khi muội 12 tuổi lại không giống như trước. Lâm Ngũ,
Lâm Lục, Lâm Thất tuy rằng luôn cùng ta tranh cãi ầm ĩ, nhưng còn thường xuyên
đến chơi nhà, có đôi khi nói đến chỗ cao hứng, cũng là có vẻ thân cận. Nhưng
muội lại chưa bao giờ tới, ngẫu nhiên đến một lần, ta ở bên đường cố ý chờ
muội, chỉ vì muốn gặp muội một chút, cùng muội nói hai câu, muội lại chỉ trầm
mặc nói đúng một câu. Thật không có ý nghĩa.”

“Thời điểm đó ta có chút việc, tính tình cũng cổ quái,
không muốn cùng các nàng thường xuyên ở chung một chỗ, cũng sợ gây chuyện sinh
sự.” Lâm Cẩn Dung có chút áy náy, khi đó nàng vội vàng cải thiện sinh kế, một
lòng thầm nghĩ tránh đi Lục gia, cho nên không muốn đến Lục gia, cũng không
cùng bọn họ chơi đùa, vì vậy có một thời gian không thân cận với Lục Luân.
Không nghĩ tới hắn vẫn còn ghi tạc trong lòng.

Lục Luân im lặng nhìn nàng một cái, nhếch miệng cười,
lộ ra hàm răng trắng đều đặn: “Ta biết, muội không muốn gả cho Nhị ca của ta,
cho nên ngay cả ta đều trốn tránh.”

Lâm Cẩn Dung nháy mắt mấy cái, cũng không phủ nhận.

Lục Luân tùy tay cầm lên một viên kẹo, chậm rãi nói:

“Kỳ thật muội đúng.”

Lâm Cẩn Dung không rõ hắn ý chỉ cái gì, liền vươn tay
tiếp nhận lại viên kẹo trong tay hắn, lấy ra khăn tay: “Đừng nghịch thế, tay sẽ
bị bẩn, rất nhiều ngày cũng không tẩy hết được.”

Kẹo thủy tinh trong trắng lộ hồng từ ngón tay trắng
nõn thon dài của Lâm Cẩn Dung ngã nhào ra đĩa đặt giữa bàn, trông rất đẹp mắt.
Lục Luân ánh mắt cũng không chớp nhìn sau một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng thở ra một
hơi, đem ánh mắt chuyển khai, thấp giọng nói: “Ta là nói, Nhị ca là người tốt,
chỉ là người nhà chúng ta khiến muội chịu ủy khuất.”

Trong nhà này Lục Luân có vẻ là người thô dã nhất, cho
tới bây giờ lại là người thanh tỉnh, cẩn thận nhất. Lâm Cẩn Dung không khỏi thập
phần cảm khái: “Bất quá là số mệnh mà thôi.” Thời điểm có thể tranh thì phải
tranh, không thể tranh, thì nên nhẫn, hết sức để bản thân trở nên thoải mái một
chút, bằng không có thể thế nào đây?

Lục Luân thống khổ nhíu mày, thấp giọng nói: “Ta không
khỏe. Ta ở trong nhà mỗi một ngày, đã cảm thấy không thở nổi, giống như sắp
chết vậy.”

Lâm Cẩn Dung đồng tình nhìn hắn, Lục Luân nhìn như
tiêu sái, kỳ thật quá mức tích cực, nhìn bộ dáng hắn hẳn đã biết sở tác sở vi
của Nhị phong, thời điểm vô lực ngăn cản cùng thay đổi, hắn cũng là người thống
khổ nhất trong cái nhà này. Cái gọi là nói không giống nhau, nhưng dù cố ý
những người đó vẫn là chí thân cốt nhục của hắn.

Bên kia hướng bên này quăng một cây đao, hắn không
thuận mắt, nàng cùng Lục Giam hướng bên kia quăng một cây đao, hắn lại đau lòng
khó nhịn, đúng là rơi vào thế khó xử, cũng không thể biểu lộ. Nếu là người có
thể xua đuổi khỏi ý nghĩ, thấy loại chuyện này, có thể giúp thì giúp, có thể
quản thì quản, không thể giúp không thể quản thì đừng nhìn nữa, tránh đi là
được, cũng không đến mức khiến bản thân ngột ngạt muốn chết. Cũng chỉ có người
đôn hậu thiên chân như hắn, mới có thể bức bách bản thân đến tình trạng này.

Lâm Cẩn Dung không khỏi nhớ tới năm ấy, thời điểm hắn
phải đi, nhưng lại tới hỏi nàng, có chịu đi cùng hắn, không cần ở lại nhà này
nhận hết khổ mệt vắng vẻ hay không. Lúc ấy nàng bị dọa chết khiếp, quay đầu mới
hiểu được, hắn có ý tốt, đáng thương nàng, không đành lòng nhìn nàng chịu dày
vò, nhưng nàng sao dám làm ra loại chuyện kinh thế hãi tục này? Nàng không phải
người thiên chân, người khác có thể tin tưởng bọn họ trong sạch, tin tưởng Lục
Luân là đáng thương nàng ngày tháng khổ sở, muốn giúp nàng nhảy ra khỏi hố lửa
sao? Ở trong mắt người ngoài, bọn họ sẽ chỉ là đôi cẩu nam nữ đồi phong bại tục
bỏ trốn mà thôi, người Lâm gia đều hổ thẹn vì nàng, tiền đồ của Lục Luân bị hủy
hoại, rốt cuộc không thể ngẩng đầu nổi. Cho nên nàng cự tuyệt.

Lúc này nhớ tới chuyện cũ, Lâm Cẩn Dung lại càng thêm
cảm khái Lục Luân đối tốt với nàng, nàng không tin Lục Luân không biết lợi hại,
không biết phiền toái trong đó. Nàng vùng vẫy sâu trong vũng bùn, chỉ có hắn
vươn tay ra với nàng, muốn kéo nàng một phen, mà sau khi hắn chết oan, nàng
thậm chí không thể thay hắn báo thù, chỉ có thể vì hắn lập đàn bái tế giải oan,
ở ngày lễ ngày tết và ngày giỗ của hắn vì hắn thắp hương hoá vàng mã, nàng vẫn
thập phần áy náy cùng tự trách.

Nếu không phải kiếp này rất nhiều sự tình đã thay đổi,
nàng đã không còn là nữ tử sống mà phải dựa vào người khác nữa, chỉ sợ giờ phút
này Lục Luân cũng vẫn sẽ tính toán như vậy chăng? Ngẫm lại chuyện cũ, Lâm Cẩn
Dung trong lòng lại trở nên mềm mại, đem đĩa đặt lên trước mặt Lục Luân, khuyên
nhủ: “Ngũ ca, sự tình này không liên quan đến huynh, huynh cũng không giống bọn
họ. Mùa đông năm trước, ta từng đã nói với huynh, không câu nệ như thế nào,

huynh đều là huynh trưởng, đệ đệ tốt của ta. Ta và Nhị ca của huynh cũng không
để ở trong lòng, huynh cần gì phải để ở trong lòng?”

“Các ngươi không làm sai, đương nhiên không cần để ở
trong lòng, nhưng mà cảm thụ của ta không giống như vậy.” Lục Luân tráng kiện
ngốc lăng dùng ngón tay nhẹ nhàng vẽ một vòng trên đĩa thạch lưu trong suốt,
đặt kẹo ở trước mắt tinh tế nhìn một lúc lâu, rồi ném vào miệng, mặt mày nhăn
nhó tỏ vẻ đau khổ: “Đắng quá.”

Vẻ mặt của hắn quá mức khoa trương, Lâm Cẩn Dung vội
ném một viên vào miệng, rõ ràng cũng rất ngọt, không khỏi nói: “Bất hảo không
thay đổi.”

Lục Luân mỉm cười nhìn nàng, đứng dậy nói: “Đừng hỏi
thăm gì, cũng đừng nghĩ tìm tòi tâm tư của ta, ta không sao, qua một cửa này
tất nhiên sẽ tốt hơn.”

Nàng tỉ mỉ chuẩn bị hồi lâu, thỉnh hắn đi cùng, lại
thỉnh Lâm Thế Toàn hỗ trợ, vậy mà không thể hỏi thăm được chút gì, ngược lại bị
hắn dắt mũi đi, chuyên nhớ lại chuyện ngày bé, nhìn qua, thái độ của hắn sao
giống như có ý tứ nói câu chào từ biệt vậy. Lâm Cẩn Dung đơn giản nói thẳng:
“Lục Luân, người trên đời này, tuy nói người tốt rất nhiều, nhưng người xấu
cũng rất nhiều, còn có không ít người hành tẩu bất chính bất tà, huynh cũng
không thể bị cái gọi là hiệp nghĩa làm mê muội, kết giao với người không nên
kết giao, lầm lỡ cả đời!”

Lục Luân dừng bước, nghiêm túc nhìn nàng: “Nhị tẩu, ta
biết tẩu quan tâm ta, nhưng có một số việc tẩu không biết, ta… Chuyện của bản
thân tự ta biết.”

Lâm Cẩn Dung thấy hắn thần sắc kiên định, không giống
như khí tức của tiểu hài tử hồi xưa, thế nhưng đã là bộ dạng của nam tử hán
đỉnh thiên lập địa, hiểu được không thể khuyên nhủ, liền đơn giản theo ý hắn
cười nói: “Ta là mới nhớ tới, không phải đệ một lòng muốn đi khảo võ sao? Từ
trước tổ phụ không cho, đó là đau lòng luyến tiếc đệ. Hiện tại đệ đã lớn, hắn
không chừng sẽ thay đổi chủ ý. Bằng không, ta đi khuyên nhủ lão nhân gia?”

Lục Luân mỉm cười: “Cũng được, tẩu thử xem.” Khẩu khí
cũng là không chút để ý, giống như nói cho có lệ vậy.

Lâm Cẩn Dung không khỏi nhíu mày: “Nghe ý tứ của đệ,
sẽ không thành sao?”

Lục Luân hướng nàng nháy mắt mấy cái: “Chẳng lẽ tẩu
không biết, lần này bọn họ đều phải trở về Thái Minh phủ, ta cũng không được đi
theo, phải ở lại trong nhà cùng Phạm Bao quản sinh ý mà?”

Lâm Cẩn Dung kinh ngạc nói: “Ta thật sự không có nghe
nói.” Lục lão ông đã thực hiện ba bước, thứ nhất là đem Lục Thiệu đuổi đi, thứ
hai là thay Lục Kinh cưới Khang Thị, thứ ba chính là muốn bồi dưỡng Lục Luân.
Dù sao tương lai nếu Lục Giam thi đỗ giành được một chức quan, không thể ở lại
trong nhà để ý việc này, cần một người kiên định đáng tin cậy ở hậu phương quản
lý. Lục Luân đọc sách không có thiên phú, tính tình đôn hậu, tất nhiên là người
thích hợp nhất. Thực hiện bước này, coi như là đạt thành cân bằng giữa Đại
phòng cùng Nhị phòng, tin tưởng Nhị phòng sẽ yên ổn hơn, nhưng nguyện vọng của
Lục Luân cũng không có ai bận tâm.

Lục Luân thấy nàng vẻ mặt kinh ngạc, cười nhẹ: “Đương
nhiên tẩu chưa nghe nói, giờ phút này trong nhà, chỉ có lão thái gia cùng ta
biết được thôi. Ta mới từ Thái Minh phủ trở về, đi bái kiến hắn, hắn liền nói
cho ta như vậy.” Nói xong xoay người ra bên ngoài: “Nhị tẩu xem sổ sách đi, xem
xong rồi bảo ta, ta đi ra cửa hàng nhìn xem thế nào.”

Thanh âm của hắn thực bình tĩnh, lại lộ ra sự khổ sở
nói không nên lời.

Lâm Cẩn Dung ngồi trở lại, chống cằm suy nghĩ hồi lâu,
âm thầm quyết định chủ ý, ngay cả Lục Luân bị nhốt tại trong nhà làm chuyện mà
mình không thích, so với chết không minh bạch cũng tốt hơn nhiều.

“A Dung, cho muội xem cái này.” Lâm Thế Toàn vén mành
tiến vào, đem một chồng giấy tờ đưa cho nàng xem: “Đây là trí sản của chúng ta
ở Phong huyện Tín châu. Đây là của muội, đây là của ta.” Lại hưng trí bừng bừng
nói: “Năm nay thu hoạch khá tốt, lại trải qua một năm không phải lo nghĩ. Ta
nghe người ta nói, Đình huyện ở Tú châu bên kia gần đây thuyền bạc phiên thương
lui tới thường xuyên, sinh ý rất tốt, quả thực chính là lời nhiều, làm hay là
không làm?”

Lâm Cẩn Dung nheo mắt, Đình huyện ở Tú châu, không
phải liên quan đến sự phá sản của Lục gia năm đó sao? Lập tức gật đầu: “Làm,
đương nhiên phải làm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Nhấn vào giữa màn hình để hiển thị Tùy chọn đọc.
Theo dõi Đọc Sách Hay trên Facebook, mỗi ngày chúng tôi cập nhật những cuốn sách, truyện hay nhất!
Thế Hôn Chương 298: Thúc tẩu

Có thể bạn thích